May 23, 2009

  • A Trip to Washington D.C.

    The fallen stars.  Four thousand golden stars represent for 400,000 souls perished in the second world war.


    The Vietnam War Memorial Wall always brings a haunting sadness in every visit. 

May 9, 2009

  • Couples


    Walking along the river bank I noticed that the wild geese living on the empty lot next to the parking lot already have three kids.  One duckling is out of the frame because it is far away from daddy and mommy.


    All the cafes in Newark are already ready for pedestrian cafes


    From the Cherry Blossom Festival, some participated in dressing up as Japanese pop singers or geisha.  These two just bought a pair of umbrella.


    A pair of windows on an old building in Newark


    They stand side by side weather everything under the sun.


  • Green Flowers

    005 031 (2) 015 dogwood 3

    Opposite to NJPAC, across the street, is a fenced parking lot.  Along the fence are shrubs that I do not know the name.  These shrubs are cut and trimmed into hedges.  In the fall the hedges are bright red very attractive.  In the last few weeks if it is not cold or very wet or very hot (one week) so I do not take my usual lunch time walk.  Last two days the weather is nice I walk around Newark and by NJPAC.  The hedges along the fence is vivid green.  The shrubs have tiny green flowers.  I try to take a close up and larger picture (the first picture) but my camera sensor cannot pick up the flowers, just the leaves.  The second picture I took in early spring when I went to the meeting in Jersey City.  These clustered flowers may be mistaken as young leaves.  I guess they are oak flowers but not sure.  In front of my train station waiting room there is a large tree, last year spring, with proper temperature the tree bloomed fully.  The entire tree was covered profusely with these flowers.  The last two pictures are of green dogwood.  I have been in love with its look for a while but just learn of its name.  Green flowers and blue flowers always get my attention.


May 2, 2009

  • 001

    027 012 011
    009 008 005
    007 019 017 004 (2)

    Last Wednesday, lunch time, I hopped on subway train headed to Branch Brook park.  I wanted to go to the Basilica Sacred Heart of Newark which was two blocks from the park to listen to the church’s music given to the public only on Wednesday.  Walking at the rim of the park I noticed that a few pine trees were very short as if they were very young however they had a lot of pine cones on their tops.  I had noticed that pine cones were clustering more on the tree’s top but I did not know the reasons.  Cones can stay on the tree for a very long time.  Perhaps there are people collect pine cones to sell?  Or maybe because cones on the lower parts of the tree fell first because they were older?

    When I was little and lived in Vietnam, outside of my elementary school sometimes I saw peddlers selling cards.   The peddlers spread the cards on a small plastic sheet.  I often stood there admiring the cards.  Most of them were Christmas cards with some drawings, sketches, or photographs of cardinal birds, poinsettas, Christmas socks, English stone houses, and pine cones.  On the drawings and sketches there was a brush stroke of gold or silver glittering paint or glue to make them sparkling.  When my older brother gave me some pocket money I boutght a card, not to give it to any body but just to keep it and watch it.

    Since then, I always like the look of pine cones.  When my relatives see me taking pictures of pine cones, they think I am silly.  They say pine cones look freaky.  In every walk in my life, I always slow down to view the pine cones if I happen to pass by them although I do not feel I need to buy them or collect them.  Sometimes I want to collect a few pine cones and paint them, decorate them, make them look pretty and photograph them.  They smell pretty when they are fresh too. 

    When I was little, pine cones were the images of a far away place and a promise of an adventure into some unknown culture and climate.  Now pine cones indeed bring me back to my childhood when I was a little poor kid standing at the peddler’s stall with a dream to wander.


April 30, 2009

  • Every two weeks, Wednesday and Thursday I go to project meetings.  One is near my home just about 10-minute drive on back road. The other is in Jersey City.  Wednesday is the day I go to the project near my home.  I get up same time as I normally go to the office.  Then I read or write until 8:30 A.M. and drive to the meeting.  The meeting starts at 9:00 A.M.  However recently my boss pulled me aside and said to me: “I hate to do this to you but I want you to drive into the office, get a company car and drive to the meeting.”  I am a boss fearing person so I do not argue with my boss.  I follow his order.  I am in the office about 10 minutes before 8:00 A.M.  I get the company car and drive to the meeting.  The drive takes an hour if the traffic is normal.  I cannot take the train because it is slower.  The Construction Manager refuses to meet later because he has another meeting right after my meeting.  The meeting last about an hour and I drive back.  It is inefficient.  I lose two hours driving and the company lose gas and wear and tear on the car.  My boss is a reasonable person.  I think he has a reason behind that decision but he cannot tell me.

    I do not need to drive to the meeting in Jersey City.  I take the Path train and walk about 10 minutes.  The train fare is $1.75 each trip.  In the beginning I paid the fare but one of my coworker told me if I presented my company pass Path would honor the pass and allow me to go without having to pay the fare.  And I did that.

    In the Jersey City office there is a young secretary.  She is very nice and she calls me ahead of the time to remind me the meeting.  This morning she did not call and I went to the meeting as usually thinking she might forget to call.  I got to the meeting and did not see her so I asked about her.  The resident engineer told me she took a couple days off because her sister got murdered couple days ago.

    I am shocked.  Although I hear of the news about people get killed daily I do not expect violent death could happen to coworker’s relatives.


April 25, 2009

  •  396

    I have to choose blogging or reading.  It is easy to write in Vietnamese.  In the last couple weeks I wrote three articles, all in Vietnamese.  Two articles, one about butterfly and the other about Yu Hua, were printed in a daily newspaper in California.  I was told, a newspaper in Dallas would print both of them in the same week too.  A Vietnamese literature magazine wanted to publish my review Yu Hua’s Brothers.  To me that was a small success.  I know I am able to write more and better if I have time and I have to shed a few inhibitions.

    Someone says writing is like going up the hill.  The higher you go, the more stuff you have to leave at the bottom of the hill.  I always feel I am cramped with too much thinking, too self critical, and too self demanding.  I have to keep in mind that I am writing for my own enjoyment and so be it, warts and flaws.  I read and read, always feel there are more books I need to read to learn more about American culture and literature.  And it is like I keep stuffing and stuffing into my stomach and do not leave enough room and time for the food to be digested.  Each time I sit down to write all the different ideas pull me into many directions until I become invalid to lay out things I want to write.  On top of that all the self criticism I tell myself make writing even more difficult.

    Let see what I just finish reading.  Frank Pope’s Dragon Sea.  In 2007, I went to San Francisco’s Asian Art Museum.  I went there because the museum was included in the visitor’s traveling package.  I browsed without having any particular interests.  To me, all museums are the same if you can forgive my ignorance.  I asked the museum docent if there were any Vietnamese art items especially ceramics.  I was told to go to a very small and out of the way corridor and there I found a few Vietnamese potteries, some of them were broken.  I was sad to think that in the great museum that housed numerous magnificient ancient arts that represented the world civilization and representation of Vietnamese civilization has nothing but a few (no more than ten) broken pieces of ceramics.  They were white ceramics with cobalt blue decoration, similar to Ming China but coarser more stoneware than ceramics.

    In the trip to Washington DC knowing I have only a morning to view museum I narrow my interest only in Freer Art Museum where I researched ahead so I knew there were Vietnamese ceramics.  At the museum door I asked where I could find Vietnamese ceramics.  The desk person searching in the computer but he told me there was none.  He fumbled a little more and told me I could see in the aisle 6A.  There I found a few pieces but this time they were not cobalt blue on white.

    Back home I check with my local library to see if there is any literature about Vietnamese ceramics and I find Dragon Sea of Frank Pope. 

    It is a very interesting book in terms of sea adventure, the danger of diving, treasure hunts, and the difficulty and expensive cost of deep sea excavation.  Frank took readers to the deep sea where divers excavated a sunk boat that was full of ceramics.  It is more an adventure and thriller than a book about ancient ceramics however Frank managed to include some historical background.   In 15 century a boat carried Vietnamese ceramics sunk off Hoi An coast where it was called Dragon Sea because many typhoons seemed to aggravate from there.  Fishermen accidentally caught many pieces of ceramics in their nets.  The pieces were bought with high price so they went back to retrieve more.  Without high tech instrument they resolved to nets and rakes therefore they broke a lot of those ceramic antiques.  In 1999, Mensun, a reknown archeologist teamed with  Ong So Hin, a Chinese-Korean financial backer, Vietnamese government to retrieve the treasure.  The cost of the excavation was multi million dollars according to the book.  Although a large number of ceramic pottery were uncovered, so many of them that they filled two large warehouses, Ong So Hin did not recover the cost of excavation (about 14 millions while the antiques sold only a little more than 2 millions). 

    I am telling myself I need to go home to see them.


  • I can’t write anymore!  Since morning I read, I surfed, I thought but I could not form thought into words.  I realize in order for me to write a simple coherent post I have to ponder for a couple days why I want write, what I want to write, how I want to write.  Stupid.  Just write freely, incoherent rambling.  So what.  I do not have to make a living with my writing so why should I worry if I just cannot write anything better than my simple stupid posts.

    Spring.  Wonderful weather.  I woke up at 6 the window was so bright.  Birds sung outside of my window, not fully awake yet the sound seemed far away and pleasant.  Some people I know have complained that the birds are annoying because the sound woke them up.  I think bird songs are the most pleasant noise.

    I took a family member to community service at 8.  I parked at Watchung circle and walked around to take pictures.  It is a gorgeous day with sun light, clear sky, and wonderfully warm.  It is in the 70 and will be up to 80 degrees today.  How I feel so alive.

    Although I have a few hundred photos of the trip to Washington DC that can help me write about the trip but after a few weeks I lose the excitement and inspiration.  Last week I went to Branch Brook park and I took almost a hundred pictures of the park and cherry flowers.  After many pictures of flowers, they become the same.  Just the same look.  Beauty can become boring too. 

    A few blocks near Branch Brook park there is a Gothic church.  Every Wednesday at noon the Church gives a public organ concert.  I have the church picture but I want to listen to the concert first.  Last week Wednesday it was raining so I could not visit the church at lunch time.  From work if I take the subway I can get there in fifteen minutes.  Maybe I will be able to make it there the coming Wednesday.

    So here are a few pictures I took when I walked around the park.

    069 062 060 049
    042 028 025 022
    014 011 005

April 19, 2009

  • Hôm qua trời xanh, nắng vàng, và ấm áp.  Tôi mở cửa trước cửa sau với hy vọng nhà sẽ thoáng khí hơn.  Tuy nhiên cửa vẫn còn lớp kính nên không khí bên trong vẫn chưa thoát ra ngoài được.  Buổi chiều tôi bưng rổ đậu green beans ra ngoài sân ngồi nhặt để được hưởng chút nắng ấm đầu mùa.  Buổi sáng đàn nai tụ về khoảng bốn năm con đứng ở sân sau.  Thấy tôi mở cửa chúng đứng nhìn đăm đăm chực chạy.  Tôi đem vài củ cà rốt với hy vọng dụ chúng đến ăn nhưng không thành công.  Tôi ngồi trong nắng nghe chim hót một hồi rồi mang rổ đậu vào nhà.  Thấy rảnh rỗi tôi mang máy ảnh đi bộ một vòng trên con đường trước nhà.

    005 026
    027 029

    Đi Washington D. C. xa xôi mất cả mấy giờ đồng hồ lái xe.  Trở về nhà thấy mấy cây đào hàng xóm đã nở rộ thật đẹp mắt.  Nhà của Pattie có cây anh đào rũ lê thê màu hồng rất nhạt khó phân biệt được đó là màu hông nhạt hay tím nhạt.  Đây là cây anh đào la đà mà tác giả Ha Jin đã dùng trong một truyện ngắn Ngôi Nhà Phía Sau Cây Anh Đào La Đà tôi đã dịch lúc trước.  Đây là một chuyện tình hiền lành của một người Trung Hoa di cư sang Mỹ gặp Hương, cô gái Trung Hoa sinh ra ở Việt Nam vì cần tiền nuôi cha mẹ và nuôi em trai và cũng để trang trải tiền bố mẹ cô đã nợ tên trùm buôn lậu người có tên là Cá Sấu để đưa Hương sang Mỹ, nên cô phải làm điếm.  Cây anh đào thấp là cây trồng trước nhà của Joe và Linda.  Cây này chỉ mới được trồng có vài năm nhưng lớn rất nhanh.  Mấy tấm ảnh tiếp theo là cây anh đào trước nhà của Pattie và John.  Hai người này mới dọn đến đây vài năm.  Trước đó là một đôi vợ chồng già, ông Lee rất thân thiện còn bà vợ thì hơi khép kín.

    003 004

    Đây là hoa Mộc Lan.  Lúc trước tôi không mấy chú ý đến hoa này.  Chỉ thấy nó giống hoa sứ bên Việt Nam.  Muốn tìm hiểu thêm về các loại hoa nhưng wikipedia tiếng việt hình như không hoạt động được đã lâu.  Tôi có đọc qua wikipedia tiếng Anh nhưng hơi lười dịch.  Đây là một loại hoa rất lâu đời xuất hiện trước khi có loài ong.  Tên hoa này được lấy từ họ của một nhà thực vật học người Pháp.  Mộc lan có rất nhiều loại trên dưới khoảng chừng hơn hai trăm loại.  Đây là cây hoa tiêu biểu của tiểu bang Mississippi.

    007 008

    Tôi đứng trước sân nhà của Joe và Linda rất lâu.  Cũng may là không ai ở nhà, có lẽ vì trời đẹp mọi người đã đổ xô đi khắp nơi.  Linda có tay trồng hoa.  Lúc nào cũng thấy cô săm soi mấy luống hoa.  Có lần thấy tôi chụp ảnh một loại hoa màu tím có dây leo cô ngỏ ý tặng tôi một chậu.  Tôi thích hoa nhưng không muốn bận bịu chăm sóc hoa vì không có thì giờ.  Tất cả thì giờ tôi chỉ muốn dùng vào công việc viết lách, đọc, hay đi săn ảnh.  Tôi có quá nhiều thú vui nhưng trồng hoa chắc có lẽ phải chờ đến khi tôi về hưu.

    Những loại hoa này tôi không biết tên tuy nhiên chúng không phải là loại hoa hiếm quý.  Có lẽ chỉ là một loại perennial.  Tôi thích bức ảnh có hoa giống như những cái nút áo có lẽ vì thích cái chậu hoa mà Linda đã dùng để trồng hoa.


    Trước sân nhà của Joe và Linda đối diện với cây đào hồng nhạt có cây đào màu hồng đậm, nghiêng sang màu đỏ.  Đây có lẽ là loại đào hồng trong bài thơ của Thôi Hiệu.

    Khứ niên kim nhật thử môn trung
    Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
    Nhân diện bất tri hà xứ khứ
    Đào hoa y cựu tiếu đông phong

    Có rất nhiều người đã dịch bài thơ này nhưng tôi không nhớ bài dịch chỉ nhớ có hai câu được dùng trong Kiều “Trước sau nào thấy bóng người hoa đào năm trước còn cười gió đông.”  Bài thơ này có một điển tích là có một chàng trai lỡ đường đến một căn nhà xin nước uống và gặp một cô gái đứng ở ngưỡng cửa.  Năm sau anh trở lại tìm cô gái nhưng cô gái đã qua đời và anh nhìn ngưỡng cửa năm xưa nhớ ánh hồng hoa đào phản chiếu trên gương mặt người thiếu nữ.  Nay cô không còn trên đời chỉ có hoa đào cười một mình trong gió như ngày xưa.


    Dandelion bị xem là cỏ dại.  Đây là giống hoa thuộc họ Asteracaea.  Người Mỹ hằng năm tốn biết bao nhiêu tiền để trừ khử loại cỏ dại này.  Có rất nhiều người dùng thuổng đi xới rễ từng bụi cỏ dại để cố trừ cho tuyệt gốc.  Chúng lớn rất nhanh rất mạnh và có thể giết chết một bãi cỏ xanh dễ dàng nếu không xịt thuốc hay bón phân trừ khử chúng.  Tôi rất yêu thích màu hoa vàng này.  Giá vì người ta đừng tốn tiền trừ khử chúng mà để cho chúng mọc tự do và người ta thay vì nhìn những bải cỏ xanh rợn chân trời thì sẽ ngắm những cánh đồng hoa vàng rực khắp nơi.

    022 029

    Cũng chỉ là hoa đào nhưng cây đào này ở trước nhà người chị.  Chồng của chị đi mua hai cây đào khá mắc tiền hơn cả trăm bạc một cây.  Anh trồng hai bên nhà nhưng có một cây bị sâu và chết nên còn lại một cây.  Cây đào thấp hơn tôi nhưng hoa nở chi chít.

    042 043

    Forsythia, tôi gọi là mai Mỹ.  Thường nở vào cuối tháng Ba đầu tháng Tư.  Thoáng một cái, mai Mỹ nở khắp nơi, đi đâu cũng thấy.  Có khi ở góc vườn, có khi là hàng dậu, có khi ở bìa rừng, có khi mọc hoang dọc theo đường rầy xe lửa.  Thoang thoảng hương.  Chủ nhân có khi cắt xén phẳng phiu,  đến mùa xuân vài nhánh mọc vượt lên thật mạnh trông giống như những sợi tóc lởm chởm của một cái đầu khổng lồ.  Những ngày mưa ướt át, chúng sáng rực ở một góc phố, cuối đường, sân nhà như một thứ mặt trời dịu dàng hơn mặt trời thật.  Mùa xuân sang cánh kiến trổ hoa vàng. 

    Tấm ảnh kia tôi không biết là hoa gì, chúng giống như một chùm chuỗi hạt trai có hình trái tim.  Tôi nhớ có nhìn thấy chúng trong quyển tự điển thực vật nhưng không nhớ tên.  Tí nữa nếu có rảnh sẽ xem lại.

    039 040

    Không biết cây gì, có lẽ là một loại oak nhưng lá của nó giống như những ngôi sao nho nhỏ mảnh khảnh.  Ngạc nhiên thấy cây này cũng có hoa có trái và rất xinh xắn nên chụp chơi.  Cây này mọc sát đường đi gần nhà của Stephanie tôi vẫn thỉnh thoảng gặp ở trạm xe lửa.

    Đi chán tôi trở về nhà.  Chỉ chừng 70 độ F mà đã bắt đầu thấy nóng.


April 18, 2009

  • Cherry Blossom

    512 496 491 488

    A red bud was about to bloom, a magnolia, weeping cherry and Moongate garden.



    In front of the Smithsonian castle.

    484 477 463 459



    A moon gate at the Moongate garden covered by magnolias in full bloom.

    245 123 218 153


    The reflection pool next to the Korean War Memorial.  People walked around the pool to reflect memory.


    Some Indians walked under the arch of trees.  People from all over the world came to view the cherry blossom also to attend the festival.  I spoke to some people who came from India and met some people who came from New Jersey.

    138 129 128 127


    Surprised to see a kid climbing up the tree however he did not plug flowers.  Perhaps he just tried to pose for a dramatic photo. 




    The weekends April 4 and 5th, 2009 I went to Washington DC to see Japanese Cherry Blossom Festival or Sakura Matsuri.  The place were packed with people.  The cherry blossom was at the peak.  Most of cherries are white and pale pink.  Althought slightly cold, we were blessed with clear blue sky and full sun.  Too much sun and I did not adjust my camera well so most of photos were too white.  We parked in a garage near the festival and walked over.  Normally it would cost around 13 dollars for Saturday or Sunday, but we had to pay 18 dollars each day the weekends.


April 11, 2009

  • Orchids

    I do not take these photos.  I down load them from the Smithsonian Museum of National History.  I walked into the museum and the sign in front of the display caught my attention:  “Orchids through Darwin’s Eyes.”  There were so many people with fancy cameras, large and long lenses, look like professional photographers in the “orchid shop.”  The lighting was not great.  I truly regret that I did not have enough time to stay longer, that I never set aside a good amount of time to learn how to operate my camera to its full potential, and that I was impatient to really focus on the orchids to enjoy them.  There are hundreds of kinds of orchids and some of them are fragrant.  I do not what name tag belongs to what orchid because they are so close to each other.


    I saw this name tag.  I recognize it is a Vietnamese name but do not know whether this is the name of a male or female scientist or botanist or what role the person play in this flower.  Search through the internet I came up with a yellow orchid.