May 26, 2005

  •  


    TRĂNG HUYẾT – Part 4


     


    Tôi quay hẳn người lại, nh́n trừng trừng người đàn ông lạ lùng đó. Mắt ông ta vẫn buồn dù nụ cười c̣n giữ trên môi. Tôi tự nghĩ người đàn ông này dù có nghe những ǵ người ta xầm x́ về vợ chồng ông th́ chắc đó cũng chẳng phải là nguyên nhân khiến ông phải buồn thêm. Nỗi buồn như thấm tự đời thuở nào trong xương tủy ông. Chẳng hiểu v́ sao tôi muốn bắt tay ông để chút buồn nhỏ của tôi lẫn ḥa trong buồn rộng. Rồi tôi nói về cù lao nhỏ. Ông có bao giờ thấy cù lao đó chưa. Tôi cứ nhạo anh tôi bao giờ buồn tôi sẽ bơi ra đó. Hái rong mơ choàng lên cổ rồi về. Ông ta nghiêm trang: “Ngày mai tôi sẽ thực hiện giấc mơ đó giùm cô”. – “Sợ ông bơi không nổi”. – “Tôi có vẻ bệ rạc lắm sao?”. – “Không, nhưng ông có vẻ nặng nề v́ một nỗi buồn nào đó. Đâu có ai mang khối đá trên lưng mà bơi nổi”. – “Thế th́ tôi sẽ cất tạm nó ở nhà”. – “Tại sao không ném quách đi cho rảnh, ông c̣n tiếc rẻ lắm sao?”. – “Đó là một phần của tôi. Không ai cắt bỏ được thịt da ḿnh. V́ nó sẽ nẩy chồi mọc ra cái mới. Trừ khi tôi chết đi…”.



    Im lặng một lát, đột nhiên tôi hỏi: “Chắc ông yêu bà ghê lắm?”. Tiếng ông lạnh lẽo: “Cô có cần biết lắm không?”. Tôi xin lỗi: “Có lẽ v́ bà ta đẹp quá. Tôi bị mê hoặc bởi bà ta. Và hơi phiền ḷng khi thấy ông bà không được hạnh phúc. La rumeur !”. – “Cô tin những lời đồn lắm sao?”. – “Tôi ghét chúng nhưng dầu ǵ cũng không chối được là có một chút ǵ thật trong đó”. Ông bỗng kéo tay tôi. Mà tại sao ta phải nói về những điều đó trong một đêm thế này. Đi! Tôi mời cô bản này. Tôi từ chối. Tôi nói thẳng v́ chân tôi hơi cà nhót. Ông Hạo à à. Ra đó là nguyên nhân nỗi kiêu ngạo của cô. Tửu lượng của ông ta làm tôi ngán. Đó là người thứ nh́ tôi nể v́ chuyện này, sau Huyên. Họ nhà tôi có máu háo thắng, nên dễ ĺ lợm trong mọi tṛ đùa. Ông Hạo nói tôi chẳng phải v́ đùa như ông anh của cô mà uống nhiều đâu. Ông biết Huyên à. Biết chớ.


      


    Thằng cha nổi tiếng ĺ rượu. Năm đầu tiên ra nghề, tôi có dạy Huyên. Chúng tôi thuê pḥng ở gần nhau. Đêm đầu Huyên đến H., chúng tôi đă uống với nhau những giọt rượu đầu tiên. Tôi ôm cái mặt nứt nẻ sau trận đ̣n của du đăng xứ ấy, lết về pḥng. Chuyện đó tôi có nghe Huyên kể. Té ra là ông sao. Sao ông có con lớn thế. Tôi lấy vợ sớm, Cẩm Lai học lớp tôi. Dạo c̣n ở D., chúng tôi thường ôm nhau lăn từ đỉnh cỏ cao mượt mà xuống chân đồi. Mẹ Cẩm Lai hỏi tôi có ba triệu không? Cách đây mười bảy năm, ba triệu không phải dễ kiếm. Nhưng cuối cùng tôi cũng cưới được Cẩm Lai v́ chúng tôi đă có con với nhau. Tôi thường nghe Huyên nhắc về cô. Hải Đường! Té ra chúng ta quen nhau mười lăm năm nay rồi mà không hay. Tôi nhỏ nhẹ: “Hăy gọi tôi là Hải thôi. Tôi không thích phải mang tên thứ hoa đó”.


     


    Ông Hạo lái xe đưa tôi về. Cô có vẻ khôn ngoan trước tuổi. Kiêu ngạo, tự tin, lúc nào cũng ở một thế thủ vững chắc. Tự rót uống lấy ḿnh. Cô chưa uống một giọt rượu tôi mời. Lúc ở trên xe, gió lộng làm tôi nhớ ḿnh chưa cho Tần hay ḿnh sẽ về xe ông Hạo. Ông cũng chưa cho bà ấy hay. Thế cô nghe người ta đồn thế nào. Chúng tôi đang ở thời kỳ ly thân. Nghe giọng nói như là ông vẫn c̣n yêu bà. Tôi nhắm mắt và cảm thấy có một cái ǵ đó nát tan không cứu văn nổi. Cái cảm giác của một người bị đẩy truồi từ đỉnh xuống chân một đồi cát. Ḿnh sao thế này. Tôi kêu ông Hạo cho tôi xuống. Ông thắng xe và nắm tay tôi. Cô sao thế. Chẳng sao hết. Sắp đến nhà tôi. Tôi muốn đi bộ một quăng. Ông Hạo khóa xe. Tôi muốn đi với cô. Những lời nói như truyền lệnh này là của Huyên. Huyên mà tôi sắp mất. Thốt nhiên tôi cảm thấy chán nản và ră rời mọi sự. C̣n hay mất. Sống hay chết. Đời sống lung linh những nỗi không tưởng. Chúng tôi im lặng đi chậm răi bên nhau. Như một đôi bạn già. Kỳ dị nhỉ. Sao giờ tôi lại ở đây. Tiếng ve thống thiết trong những những bụi cỏ. Gió hất tóc tôi sang vai ông Hạo. Jupe dài làm vướng víu những bước chân lướt thướt trên cỏ của tôi. Rồi một lúc nào không rơ. Chúng tôi lạc lối đến nghĩa địa. Lẩn quẩn đến ngôi mộ người con ông Hạo. Ông đứng lại một chút. Trăng hắt lênh láng màu đỏ sậm trên mặt ông tỏ lộ một điều ǵ đó thê thiết khôn tả. Tôi đứng im như tượng nh́n một bức tượng khác là ông. Rồi một lúc nào không rơ. Chúng tôi hôn nhau. Nụ hôn nhẹ tưởng như không có. Nhưng mà lâu. Lâu như nỗi buồn. Một pho tượng hôn một pho tượng. Lạnh biết mấy. Sau đó cảm được một chút ǵ yên tâm và vơi bớt chán nản. Hôn, thay cho bắt tay, như một dấu hiệu chào nhau để nỗi buồn vỡ ra, chảy bớt. Tôi chảy nước mắt. Cô từ đâu đến thế này. Tôi ở đây. Thế sao tôi không biết cô. V́ tôi không biết ông. Chúng ta không biết nhưng cây cỏ biết. Mả mồ biết. Sao trăng biết. Và đứa con của tôi sẽ chứng giám rằng… Tôi sẽ thường ra thăm cậu ta. Mong t́nh cờ gặp lại. Bây giờ nên chia tay ở đây. Lúc này người truyền lệnh là tôi. Ông đứng đó. Tôi quay thoắt đi sau những hàng lau sậy dẫn vào nhà. Lọt vào trong nhà mới biết ḿnh đánh rơi đâu đó một chiếc giày. Như con bé lọ lem chưa! Nhưng nằm ngoài dự liệu của Huyên và Tần,lọ lem không gặp hoàng tử mà lại gặp ông già của hoàng tử. Tần ngồi chờ tự bao giờ. Má tôi đang trách sao để lạc tôi th́ tôi vào. Con về đây. Con về nguyên vẹn nè má. Nhưng mất mát rơi rớt theo nhịp chạy rất nhiều. Làm sao má biết. Làm sao má đếm được hồn con.


     


     

Comments (3)

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *