February 14, 2009


  • Tôi đam mê văn học thích đọc các tác phẩm nổi tiếng, nhất là khi những tác phẩm này nổi tiếng vì những chuyện tình đẹp.  Tôi cũng thích đọc những chuyện tình cho dù những tác phẩm này có thể là không mấy nổi tiếng hay có thể bị chê là sến hay cải lương.  Nếu kể theo thứ tự thời gian thì mối tình đẹp nhưng bi thảm tôi biết đầu tiên có thể nói là mối tình của Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài trong tuồng cải lương mà chị Bê (người họ hàng cùng quê với má tôi đến giúp việc trong nhà trông chừng mấy đứa con của chị tôi và cả tôi nữa) hay dẫn tôi đi xem.  Chị còn dẫn tôi đi xem nhiều tuồng cải lương khác tất cả đều có những mối tình làm tôi khóc muốn chết nhưng bây giờ tôi không còn nhớ chỉ nhớ tên tuồng cải lương như Trăng Rụng Bến Tầm Dương và Sơn Nữ Phà Ca.  Nếu các bạn còn trẻ quá và không hề nghe nói đến tuồng cải lương này thì tôi xin tóm tắt.  Chúc Anh Đài là tiểu thư con nhà giàu yêu Lương Sơn Bá là một anh học trò rất nghèo.  Tôi không nhớ là anh ta học có giỏi không hay là thi rớt lên rớt xuống, tuy thế tôi nghĩ là anh biết làm thơ tán tỉnh và thơ chắc phải hay cho nên Chúc Anh Đài mới yêu.  Cha mẹ cô muốn cô lấy Mã Anh Tài là công tử con nhà giàu nhưng anh này hợm hĩnh và ngu dốt.  Lương Sơn Bá chẳng những nghèo mà còn mắc bệnh lao cộng thêm mối tương tư nên đến một đêm mưa gió anh thổ huyết rồi ra đời.  Khi Chúc Anh Đài hay tin cô đến khóc bên mộ Lương Sơn Bá.  Trời nổi cơn sấm sét đánh nứt mộ và Chúc Anh Đài bước vào mộ rôi mộ khép kín lại.  Hai hồn ma biến thành đôi bướm trắng bay đi.  Đây là một câu chuyện tình buồn nhưng đẹp vì họ yêu nhau cho đến chết.  Hồi còn bé tôi thích câu chuyện này là vì cả hai hồn ma biến thành hai con bướm trắng chứ nếu biến thành hai con dơi thì chắc là tôi không thích vì dơi nhìn xấu xí lắm.

    Tôi rất thích phim Romeo và Juliet nhất là cặp tài tử trong phim rất đẹp nhưng tôi không thích cái chỗ hai người tự vẫn bằng thuốc độc và dao.  Nghe ghê quá.  Tôi nghe nhiều người ca ngợi Dr. Zhivago nhưng tôi không thích vẻ mặt của Omar Sharif và vì chưa hề đọc quyển này hay xem phim nên tôi không thể để cập đến.

    Lớn lên một chút tôi đọc Cuốn theo chiều gió.  Tôi thích sự đảm đang tháo vát của Scarlett O’Hara và cũng thích được có người giàu có đẹp trai như Rhett Butler yêu thương theo đuổi lâu dài nhưng tôi thật tình mà nói tôi chỉ yêu mối tình của Melanie và Ashley.  Tôi thấy Ashley hơi yếu đuối và không thực tế nhưng mối tình của hai người này bền bĩ và vững vàng.  Ngày tôi lớn lên chỉ mơ ước gặp một anh Ashley không hề bị ngã lòng bởi những cô Scarlett.

    Khi tôi đọc Anna Karenina tôi yêu sự lãng mạn của một mối tình vượt qua mọi khuôn khổ của xã hội.  Tôi yêu cái đẹp của Anna cũng như tâm hồn tế nhị nhạy cảm của nàng nhưng đôi khi tôi tức bực tại sao nàng lại có thể yếu lòng trước sự theo đuổi của Vronsky.  Trong quyển tiểu thuyết này nhân vật mà tôi thấy quyến rũ nhất lại là Levin.  Anh trầm lặng, vững chãi, tình yêu của anh chân thật lâu bền và tôi mừng cho cô công chúa Kitty đã kết hôn với anh chàng. 

    Gần đây tôi có đọc một vài bộ truyện hay mà trong đó có những mối tình rất đẹp.  Một trong những mối tình đó là mối tình của Sayuri với Chairman trong tác phẩm The Memoirs of a Geisha.  Đây là một mối tình éo le trắc trở nhưng kết thúc êm đẹp.  Tôi nghĩ Sayuri tôn thờ hình ảnh của Chairman hơi quá đáng.  Có lẽ chỉ vì ông ta giàu và có lòng nhân chứ thật ra ông ta già hơn Sayuri rất nhiều.  Tôi thấy khó chấp nhận là Chairman thật sự yêu thương Sayuri khi ông ta cứ nhất quyết đẩy nàng vào tay của Nobu người thủ hạ đắc lực của ông.  Cái cách ông đối xử với Sayuri cho thấy ông chỉ xem nàng như một người mua vui.  Nobu mới là người thật lòng yêu Sayuri mặc dù ông ta xấu xí và cụt tay.

    Quyển Half of the Yellow Sun không phải là một câu chuyện cốt ý nói về tình yêu.  Đây là quyển tiểu thuyết nói về cuộc đời của hai chị em Kainene và Olanna cùng với một cậu bé nhà quê giúp việc tên là Ugwu trong bối cảnh cuộc nội chiến Biafra (Nigeria).  Tuy tác giả không chủ yếu viết về tình yêu nhưng hai nàng nhân vật chính trong tác phẩm này đều có người yêu.  Olanna yêu Odenigbo và lấy anh làm chồng trong chiến tranh Biafra, còn Kainene yêu một người Anh da trắng tên là Richard.  Richard rất đẹp trai, nhưng anh rất nghèo và không có thế lực, anh lại hiền lành đến độ có thể bị xem là nhu nhược.  Anh đang là ký giả cho một tờ báo ở Anh nhưng chán công việc vì thế đi sang Nigeria ban đầu với chủ ý là du lịch nhưng thật ra anh muốn tìm hiểu chính mình.  Anh vốn là con mồ côi được người Bác giàu có nuôi dưỡng và ra đi như thế là một hình thức thoát ly để tự lập.  Anh yêu nghệ thuật đúc bình đồng của người Nigeria và muốn ở lại để khảo cứu và viết sách về đề tài này.  Rồi anh có cơ hội quen với Kainene là một cô gái trẻ con của một ông thầu khoán xây cất rất giàu, trí thức, hấp thụ nền văn hóa Anh, có tài quản lý và chỉ huy.  Vì yêu Kainene cũng như yêu nghệ thuật đúc bình đồng của Nigeria anh ở lại quốc gia này trong lúc quốc gia này đang đòi độc lập và tự trị.  Anh có thể rời Nigeria nhưng chọn ở lại với Kainene trong cuộc chiến đấu bi thảm đòi ly khai và độc lập của Biafra.  Dường như tác giả Amamanda Adichie đặt Richard vào quyển tiểu thuyết này để có cớ cho người Nigeria được mắng mỏ và sỉ nhục người Anh.  Richard vì yêu Kainene mà phải chịu sự ngược đãi nhục mạ, một hình thức kỳ thị chủng tộc, của những người Biafra (Nigeria).  Có lẽ đây là một hình thức để biểu lộ lòng căm ghét của người Nigeria đối với người Anh mà Richard là hình ảnh tượng trưng của Anh, quốc gia này đã đô hộ và gây sự chia rẽ nội bộ trong xứ sở của người Biafra. Amamanda đã khá nặng tay khi sáng tạo một nhân vật như Richard.  Tác giả đã vẽ nên một mẩu người không thành công, suốt thời gian anh ở Nigeria anh viết được hai quyển sách thì một quyển bị thất lạc, còn một quyển thì bị Kainene đốt cháy khi cô nổi giận vì anh đã ngoại tình.  Chẳng những anh đã ngoại tình mà lại còn ngoại tình với Olanna.   Olanna là em gái song sinh của Kainene có người yêu là Odenigbo.  Mẹ của Odenigbo không thích Olanna nên thừa lúc cô vắng mặt đã cho Odenigbo uống thuốc kích dục và đẩy cô bé nhà quê đầy tớ vào ngủ với Odenigbo và dù chỉ một đêm cô bé này mang thai.  Olanna đang cơn nóng giận đã quyến rũ Richard khi cả Richard và Olanna đều chếnh choáng men wine.  Kainene tha thứ cho Richard nhưng không nói chuyện với em gái của mình một thời gian khá lâu mãi cho đến khi chiến tranh khốc liệt giữa sự sống chết hai chị em mới khôi phục tình chị em.  Tôi không thể quả quyết tình cảm của Kainene và Richard là tình yêu.  Nếu nói đây là tình yêu thì đây là tình yêu một chiều.  Ban đầu Richard không thể làm tình với Kainene bởi vì anh yêu nhiều quá đến độ đâm ra khiếp sợ nàng.  Còn Kainene vẫn luôn tự hỏi không biết cái quen thuộc của hai người, bên Richard nàng cảm thấy êm đềm nhẹ nhàng an toàn, không có Richard nàng thấy thiếu vắng, có phải là tình yêu hay không.  Tôi vẫn mường tượng là cô gái này thật ra yêu một người đàn ông Nigeria, thiếu tá Madu, người bạn thời thơ ấu nhưng anh ta đã lập gia đình.  Cô chọn Richard có thể vì cô biết người Nigeria có thể không chấp nhận được người có cá tính mạnh thích chỉ huy như cô.  Tuy nhiên hai người sống bên nhau trong suốt thời chiến tranh và Richard đã làm nhiêu việc để giúp những người chiến đấu dành độc lập cho Biafra.  Kainene trong một chuyến vượt vòng vây để mua thức ăn về nuôi dân tỵ nạn đã mất tích để lại nỗi buồn sâu đậm trong lòng của Richard.

    Có thể nói mối tình của Oscar Wao và Ybón trong quyển The Brief Wondrous Life of Oscar Wao của Junot Diaz là mối tình độc đáo nhất mà tôi đã được đọc.  Quyển này có một chi tiết giống The Reader của Bernhard Schlink là cả hai đều yêu một người đàn bà lớn tuổi hơn mình.  Trong khi nhân vật trong The Reader mới mười lăm tuổi và yêu người đàn bà lớn hơn mình hai mươi mốt tuổi, Oscar lúc ấy đã hơn hai mươi.  Có một chút nhập nhằng trong quyển Oscar, tác giả cho biết Oscar hai mươi ba nhưng nếu kiểm chứng thì người đọc có thể phát hiện là nhân vật này được hai mươi lăm tuổi.  Ybón là một cô vũ nữ thoát y ba mươi sáu tuổi sắp hết thời xuân sắc.  Oscar là một thanh niên béo phì, suốt cuộc đời chưa hề được yêu, chưa hề được hôn, chưa hề được làm tình.  Bất cứ cô gái nào tỏ chút chú ý đối xử tử tế với Oscar là hắn yêu cô gái này ngay.  Sau nhiều lần bị thất bại trong tình yêu Oscar đem lòng yêu Ybón.  Ybon có người tình là Cảnh sát.  Ông Đại úy cảnh sát người Dominic này tuy đẹp trai và có thế lực nhưng rất vũ phu và ác độc.  Oscar say mê Ybón đến độ bị ông Đại úy cho người đánh đập Oscar và dọa giết.  Điều này vẫn không ngăn cản được tình yêu của Oscar nên cuối cùng Ybón cũng xiêu lòng.  Cô điếm hết thời này đã đi lén với Oscar ở một bãi biển trong vài ngày cuối tuần và lần đầu tiên Oscar được biết thế nào là ân ái với một người phụ nữ.  Tuy nhiên đây là một chuyện tình bi thảm.  Người đọc có thể phân vân không biết là người ta muốn giết Oscar là vì cái ghen của ông Đại úy hay là vì Oscar khám phá ra một điều gì bí mật về cái chết của ông ngoại của Oscar.  Ông ngoại này có thể đã ngấm ngầm trợ giúp cách mạng hay bởi vì giàu mà ông ta bị những người hàng xóm tìm cách tước đoạt tài sản và âm mưu bỏ tù tra tấn ông cho đến điên và cuối cùng giết chết.

    Nhân ngày Valentine viết lăng nhăng về những chuyện tình tôi đã đọc.  Đến đây tôi bắt đầu lười nên xin ngừng.

     

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *