June 1, 2005
-
TRĂNG HUYẾT – Phần cuối cùng
Rồi ngày qua ngày. Sóng làm đôi lúc tôi tưởng điên lên được. Nhưng nước biển làm tôi dịu lại. Tôi vẫn chưa bơi ra cù lao Hống. Chưa có ǵ trầm trọng mà. Một đôi lần tôi suưt chạm mặt bà Hạo nơi mộ cậu bé. Bộ đồ đen làm tăng vẻ đẹp năo nùng của bà. Cẩm Lai! Tên một thứ gỗ quư. Tôi biết ông Hạo c̣n yêu bà ghê lắm. Chẳng thế mà ông buồn. Mà liên can ǵ đến tôi. Cô có cần biết lắm không. Ông Hạo đă hỏi. Nếu là bây giờ, tôi sẽ trả lời. Cần lắm. Để làm ǵ tôi cũng không hiểu nhưng cần lắm.
Có đêm tôi mơ thấy ḿnh bơi ra cù lao. Đó là những ḥn đá sắc cạnh màu huyết lởm chởm hào hến. Huyên đứng trên đỉnh tự bao giờ. Anh gỡ tay tôi nhoi lên bám đá. Đá sắc cào xướt một bên ngực, vẫn mạnh bạo như một con ḱnh ngư, tôi thong dong bơi vào bờ. Có tiếng ông Hạo gọi sau lưng. Ông ta vừa bơi vừa giơ cao một nhánh rong mơ định trao cho tôi. Nhưng sóng dạt, chẳng bao giờ chúng tôi chụp bắt được nhau. Rồi tôi thấy ḿnh đứng trước một tấm kiếng lớn. Áo toạc ra, tay cầm bông băng định băng vết thương, nhưng vết xước đẹp quá khiến tôi cứ đứng ngắm hoài hủy. Máu tươm một đường đỏ, chấm dứt ở đầu vú trông như một nhánh hồng đầy gai máu. Rồi tôi hôn tôi. Cánh hồng đỏ vỡ nḥa. Nụ hôn lạnh lẽo mùi ngân thủy của gương.
Cũng có lúc tôi lờ mờ thấy cậu con của ông Hạo t́m tôi. Tại sao chị thường đến thăm mộ tôi. V́ tôi mê má cậu và tôi đă hôn ba cậu. Tôi không thích thế, tại sao chị không đến v́ chị thích đến với tôi. Thế th́ tôi không đến được đâu, cậu bé! Nhưng đó là mơ! Thật ra tôi vẫn đến ngôi mộ ấy thường và lánh mặt mỗi lần thấy người ở đó. Có lần ông Hạo nh́n thấy tôi. Ông đuổi theo nhưng bao giờ cũng lạc lối giữa những hàng lau sậy. Những con chim vịt động ổ bay lên quang quác kêu rợp trời. Lẫn lộn trong đó tiếng kêu trầm, nhỏ, yếu ớt của ông Hạo: “Hải! Hải! Em ở đâu, cho tôi gặp một chút”. Không khác tiếng kêu trong giấc mơ tôi đă nghe bao nhiêu.
Bốn chúng tôi, Huyên, Tần, má và tôi vẫn sống êm đềm và có vẻ hạnh phúc. Chúng tôi sắp rời khỏi nơi đây. Huyên vào lính. Tôi được gởi đi học xa. Thể Tần bị thuyên chuyển về vùng cao nguyên. Má sẽ theo sống với Tần. Những buổi tối tôi ngồi sành soạn những món quà ngày xa xưa của Huyên. Một đốt ngón tay ướp formol. Bàn tay cán mỏng thành h́nh hoa pensée. Pensée à moi. Điều đó cần thiết chăng. Đêm, gió vẫn hú dài trên những đồi cát hoang dă sau nhà rồi lướt chân ṿng qua những bụi bờ lau sậy giữa đầm lầy và nghĩa trang. Rồi sóng, sóng vẫn rên xiết những lời tuyệt vọng một cách nhàm chán. Và sao, sao lâm chân dày đặc âm u. Đă qua mùa trăng huyết cuối cùng của tôi ở P.
May mắn tôi là người rời nhà đầu tiên. Huyên có tổ chức một buổi rượu tiễn. Dành cho tôi bất ngờ, anh có mời ông Hạo. Huyên kiêm luôn chức đầu bếp. Món thịt nướng anh làm thật tuyệt. Đủ cả tỏi, quế, ngũ vị hương, cà-ri cay… Mấy chai Mai Quế Lộ được đào lên… càng về khuya tôi càng sợ hăi trước sự b́nh tĩnh của Huyên và vẻ mặt ngây ngô của ông Hạo. Dưới sự điều động của Huyên, ông khóc cười như một đứa trẻ. Ḷng tôn quư của tôi đối với ông tiêu tan như nỗi buồn không c̣n đọng vết trong mắt ông. Huyên bây giờ độc ác như một gă phù thủy. Mắt anh đỏ những đường gân chằng chịt, cơ hồ rượu đổ ngụt vào hai cái hố khủng khiếp ấy. Tôi chịu hết nổi. Chạy ṿng ra sau nhà. Thấy Tần ngồi khóc bên đống lông chuột, tôi nghĩ rằng chị đă hiểu lờ mờ. Nhưng tôi th́ hiểu thấu suốt mọi sự. Tôi cào nát cổ vẫn không ói được khối thịt thơm phức đă nuốt vào khi năy. Ông Hạo đang chệnh choạng múa may bước ra cổng và ngă sóng soài giữa bậc đá. Má tôi mang khăn ướt ra lau vết bầm trên trán cho ông. Huyên liệng ra một tấm mền. Tôi ngẩng lên. Không phải hai con mắt lửa. Mà đó chính là hai vầng trăng huyết độc ác và thê lương sẽ theo đuổi tôi suốt cả cuộc đời. Trong chuyến đi xa ngày mai, tôi sẽ không c̣n lo pḥng những bất trắc. Đánh đổi lại, sẽ là những mảnh t́nh không. Ông Hạo! Ông Hạo! Và những ai sau này nữa. Hăy tha thứ cho tôi. Hăy tha thứ cho anh em tôi…
